Chuyện vợ chồng

Chồng cũ gọi điện cho chị: - Em vào bệnh viện được không? Cổ sắp sanh mà không có ai… Anh là đàn ông nên không biết làm gì.
Giọng người ta ngượng ngùng, chị vừa thương vừa tức. Chồng cũ - người đàn ông một thời của chị, tưởng là có nhau hết cả hành trình. Ai dè người ta rẽ qua lối khác, với một người đàn bà khác.
Cuộc hôn nhân mới của chồng chị, bên nội, bên ngoại đều từ mặt. Nội kiên quyết không nhìn thằng con trai hai lòng. Bên ngoại cũng từ nốt. Con gái họ nuôi vất vả, cho ăn học đàng hoàng vậy mà đi lấy một người đàn ông có vợ để mang tiếng “cướp chồng”. Suốt đời chị luôn nhớ gương mặt cô ta. Không hiểu tại sao một người như cô lại đi lấy một người đàn ông đã có gia đình, không có gì, kể cả một chiếc nhẫn đeo ngày cưới.
Ngày ấy, chị lao vào tình yêu như con thiêu thân. Cái ga nhỏ ồn ào quán nhậu, hàng rong, xe thồ, cướp giật, cho vay nặng lãi… Chị và anh sống trong môi trường đó. Nhà anh ở gần ga, cha mẹ anh cũng góp đề, cho vay rồi bị giật. Cả nhà đi trốn nợ. Anh ở lại giữ nhà. Anh luôn đứng trước cửa nhà, dọa sẽ giết chết người nào đến phá nhà anh. Những ngày tháng ấy, anh thức trắng, mắt đỏ ngầu, bụng đói làm một giang hồ thứ thiệt để giữ căn nhà.
Chị yêu anh, yêu thầm yêu lặng. Anh điển trai, nghệ sĩ, ngang tàng. Chị bán hàng rong ở ga. Ngửa mặt lên, cúi mặt xuống toàn thấy tiền và lời lãi áo cơm. Người như chị, ông trời chỉ cho sức khỏe chứ không cho tâm hồn. Hạnh phúc với chị là ngày hôm nay buôn bán lời nhiều hơn ngày hôm trước. Cãi lộn với giang hồ, lươn lẹo, bán với giá cắt cổ… chị thấy bình thường, không day dứt, chẳng xấu hổ.
Nhưng chị lại yêu anh - một chàng nghệ sĩ lang thang, dù thế giới của anh hoàn toàn khác chị. Chị biết người đàn ông này dù nghèo nhưng chắc gì để ý tới mình. Anh mê mấy cô tiểu thư chứ không phải là người đàn bà lam lũ, coi ga là nhà.
Nhưng ông trời đã cho chị có anh vì những rắc rối của đời người.
Cả gia đình anh đi trốn nợ gần chục năm trời. Anh ở lại, mười năm trời không một đồng trong túi, một thân một mình và một đống nợ, anh làm gì để sống? Ai là bạn của anh? Ai có thể che chở và làm dịu nỗi sợ hãi trong anh? Ai làm anh quên đi tình cảnh của mình để có một chút hy vọng? Những cô tiểu thư nhà giàu không xuất hiện trong đời anh vào lúc này, mà chỉ có chị.
Chị là cơm của anh, che chở anh, chung vai sát cánh và là vợ không hôn thú. Chị cho anh tất tần tật. Chỉ cần một đêm là chị ở lại. Anh không đuổi, chị cũng không đi. Mười năm, hai đứa con trai và không cần hôn thú.
Mười năm, rồi thêm vài năm lẻ nữa.
Khi gia đình nội trở về, thấy nhà vẫn còn, lại có thêm hai đứa cháu.
Chị là con dâu không giấy tờ. Hai lần vượt cạn cũng nhờ gia đình bên ngoại. Anh chỉ là người đàn ông trên giường. Anh vô tâm, không có trách nhiệm.
Lần nào anh có bồ chị đều biết. Ghen, rất ghen, nhưng chị vẫn giữ chồng. Anh có bao nhiêu bồ, chị không nhớ. Cô nào cũng đẹp, tinh tế, thành đạt và không phải loại người thích phá hoại người khác. Những cuộc tình đó tan vỡ mau chóng vì họ nhận ra anh là người vô trách nhiệm. Chỉ có chị là người ở lại…
Chị đã từng cầm dao rượt anh. Anh em nhà chị cũng sém chém anh. Bên nội từ. Bên ngoại cũng từ. Vậy mà anh chị vẫn ở với nhau. Giờ thì chấm hết.
Minh họa: Hoàng Tường
Tình địch đến từ thế giới giống như anh. Cô ta là một họa sĩ, gia đình hiền lành. Cô ta chưa từng phạm vào tội gì, ngoài tội yêu một người đàn ông có vợ.
Chị vào bệnh viện, thấy anh đầu tóc bơ phờ. Cái dáng cao to vụng về khiến chị vừa hận vừa thương xót. Người trong bệnh viện đâu có ngờ chị là vợ cũ của anh. Có tin được không khi vợ lớn đi chăm đẻ cho vợ nhỏ?
Anh bơ phờ vì thức đêm. Nội, ngoại đều từ, bạn bè, người thân không đến. Họ thật cô đơn, lẻ loi với cuộc hôn nhân sóng gió này.
- Em giúp cổ với. Đi đẻ mà không có ai - anh lúng búng.
- Hồi đó vượt cạn tôi cũng có ai đâu - chị gắt.
Hồi đó, nếu không có mấy chị em bên ngoại, không biết chị đã ra sao? Bây giờ nhìn anh tới bệnh viện, cái dáng cao to lục từng bình sữa, tã lót, chị định hỏi: “Sao hồi đó ông không thương tui bằng một chút so với người ta? Tui cũng là đàn bà, cũng có trái tim. Sao ông đối xử với tui như tui là đá, không có trái tim vậy?”. Trong bệnh viện mọi người tưởng chị là chị gái, vợ nhỏ là em ruột. Ờ, chị gái đi chăm đẻ cho em ruột, chứ ai đời vợ lớn đi chăm cho vợ nhỏ bao giờ.
- Tui là vợ lớn của ổng - chị định nói, nhưng không hiểu sao chẳng nói được thành lời.
Hộ lý đẩy băng ca tới. “Tình địch” nằm xanh xao trên giường. Cô ta khá gầy gò, mới đẻ mà dáng gầy như người mẫu. Loại người như cổ đâu có dầm mưa dãi nắng mà chân tay rắn chắc. Chắc thời gian mang thai cổ hành ổng dữ lắm nên ổng mới tơi tả như vậy. Hai lần mang thai, tới tháng thứ bảy rồi mà chị còn buôn bán hùng hục. Đứa nào cũng siêu âm đúng một lần vì không có thời gian. Nghén, nhõng nhẽo chồng là chuyện không bao giờ có.
Chị nhìn đứa trẻ sơ sinh nằm trên giường. Một bé trai. Con chim nhỏ nhắn vểnh lên khiến chị mắc cười. Chị biết anh rất thèm một cô con gái. Thèm đến mức đêm nào anh cũng nằm mơ.
Vợ nhỏ khác chị, nhưng không hiểu sao vẫn… đẻ con trai. Chị nhìn người ta. Gương mặt thanh tú, dáng người mảnh khảnh, tiểu thư. Chắc anh rất thèm có một cô con gái giống mẹ nó. Nhưng thằng nhóc nằm trên giường giống hai thằng con trai chị như đúc. Chị thở dài.
Chị chăm đẻ, dù hận nhưng ráng làm tới nơi tới chốn. Làm sơ sẩy, ổng nghĩ mình trả thù tiểu nhân. Vợ nhỏ không có sữa, thằng bé ăn mạnh khóc ré lên vì đói. Ngày trước sữa chị cho con bú không hết, còn người ta sữa rỉ ra từng giọt thấy mà ngán. Đúng là đời! Chẳng bao giờ công bằng, cứ người thừa người thiếu. Ai biểu tiểu thư, giữ dáng làm chi để rồi èo uột, không có sữa. Nhìn cảnh vợ nhỏ ăn cơm chị cũng ghét. Có một chén cơm mà đặt lên để xuống. Ngày đó chị ăn một lúc hai tô, chẳng ai dỗ ngọt, cũng chẳng thấy ổng xuất hiện ở bệnh viện. Còn bây giờ, ổng dỗ vợ nhỏ, quýnh quáng đến phờ người.
Mỗi lần thằng bé khóc vì đói, vợ nhỏ lại rấm rứt khóc. Cổ không biết làm sao với bầu vú đẹp nhưng không có sữa. Đàn ông chỉ biết mê cái đẹp mà không nhìn thấy cái ích lợi. Chị lén nhìn vồng ngực và thấy một nỗi ghen tị dâng lên. Cũng là đàn bà, người ta sao mà dịu dàng, chẳng như chị. Không ai ăn hiếp được chị, nhưng cũng chẳng có ai bảo vệ chị. Người đàn ông của chị không bảo vệ chị mà lại bảo vệ cái người yếu ớt kia. Cái người hay nhăn mặt, than vãn, hay khóc, hay rên lên rên xuống.
Nếu chị có một chút hư như thế, liệu anh có bỏ chị không? Chị hỏi vu vơ và không thể trả lời. Chị chưa bao giờ nhõng nhẽo vì quá yêu anh, và cũng vì không biết nhõng nhẽo. Cuộc sống của chị không có quyền nhõng nhẽo. Nhõng nhẽo làm sao buôn bán ở ga, làm sao dằn mặt tụi giang hồ, làm sao bảo vệ được mình. Phải dữ để tồn tại. Nhưng người ta, họ có cần dữ đâu mà vẫn tồn tại được? Cũng là đàn bà sao hai cuộc đời khác nhau thế? Một bên tiểu thư, có tâm hồn, có người bảo vệ. Một bên đàn bà nhưng phải làm đàn ông, phải dãi nắng dầm sương, không biết mình còn cảm giác. Vì thế mà chị bị mất chồng?
Vợ nhỏ đã ngủ. Đứa bé bú bình sữa ngoài cũng đã no, nằm ngủ trong lòng mẹ. Anh hút thuốc ngoài hành lang. Chị bước ra. Anh xích ghế cho chị ngồi. Mùi bệnh viện chạy dọc cái hành lang đông đúc. Anh ngồi đó, hút thuốc, gương mặt phong sương bởi thời gian mà vẫn đẹp. “Người đàn ông này đã từng là của mình”, ý nghĩ đó trôi qua trong chị, vẩn vơ trên hành lang buồn. Chị muốn ngồi với anh. Chị muốn giây phút này đừng trôi đi mà dừng lại. Chị còn muốn giơ bàn tay thô ráp của mình nắm lấy bàn tay cứng chắc của anh. Hình như chưa bao giờ họ làm việc đó, dù cả lúc còn là vợ chồng. Một nỗi tiếc hờn bỗng dâng lên trong chị. Nó vừa thiệt thòi, vừa hờn tủi. Anh lúng túng với giây phút này, nhưng anh vẫn không đứng lên. Họ sẽ cùng đứng lên khi có tiếng đứa bé khóc, hay có một tiếng gọi.
Anh quăng điếu thuốc, nhìn mông lung ra xa. Thiếu chút nữa là chị sẽ ôm lấy bờ vai anh mà khóc. Khóc cho những ngày đã qua, một người đàn bà làm vợ chưa bao giờ được hưởng sự đầy đủ của hạnh phúc.
- Cảm ơn em - anh nói. Tay anh nắm lấy tay chị, bóp chặt, đầy biết ơn.
Giây phút này, khi đã mất nhau rồi, khi đã trở thành người dưng không thể nào quay trở lại, chị mới nhận ra, chị vẫn yêu người đàn ông này biết bao nhiêu. Có bao nhiêu điều chị muốn nói mà không nói được thành lời. Chị muốn hỏi: “Đời ơi! Tại sao người ta có nhau rồi lại để mất nhau?”. Chị tự hỏi mình đã phạm phải lỗi lầm gì? Dù ngồi gần chị, nhưng anh lại ở rất xa. Chính anh đã bỏ chị đi. Anh muốn đi và quá xa nên anh chẳng muốn quay về.
Tay anh vẫn bóp chặt tay chị, nhưng mắt anh cứ ngó mông lung. Giữa họ là dòng tình mênh mông không có cầu, không có cả một chiếc thuyền để chị đuổi theo anh. Trong mắt anh, thứ tình cảm anh dành cho chị không phải là tình yêu mà nó như một lời xin lỗi.
Nhưng tình yêu đâu cần xin lỗi.
Theo Liên Khánh
PNCN




wWw.Oxivn.com - Nguồn tin sưu tầm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Download Microsoft Office 2010 Portable Không Cần Cài Đặt

Danh bạ website